Trong phòng giám sát, ánh mắt Lệ Dạ Kỳ dán chặt trên màn hình, bỗng dưng lớn tiếng:"Dừng, lùi lại"
Anh nhìn chằm chằm không chớp mắt, Ngôn Lạc Hi một mình đứng trên bậc thang trong sân, ánh sáng lờ mờ, một đôi tay tội ác vươn tới, che miệng mũi cô lại, cô giãy dụa vài cái, liền hôn mê bất tỉnh.
Sau đó cô bị người ta kéo đi, từ đầu đến cuối, camera không quay chụp được kẻ bắt cóc.
Lệ Dạ Kỳ cả người sát khí ngút trời, dưới mí mắt anh lại dám cướp người phụ nữ của anh, là ai có lá gan đó?
Anh bước nhanh khỏi phòng giám sát, bấm điện thoại, trầm giọng ra lệnh: "Chu Bắc, truyền lệnh cấm toàn thành phố, bất kể ai mang theo hành lý lớn đều phải kiểm tra, mở tất cả camera giám sát ngăn chặn từng đoạn đường, không ai được rời thành phố, kẻ nào khả nghi bắt không tha"
Chu Bắc nghi ngoặc hỏi:"Thất gia, đã xảy ra chuyện gì?"
"Vợ tôi bị bắt cóc"
Đáng chết, nếu không bị những lời của Phó Du Nhiên quấy nhiễu tinh thần, làm sao có thể một chút manh mối cũng không phát hiện? Cô mà có mệnh hệ gì, cả đời cũng không thể tha thứ chính mình.
Lệ Dạ Kỳ bước ra khỏi khách sạn, Chu Bắc mang đến một phân đội nhỏ cảnh sát tới, đôi mắt lạnh lẽo quét qua mọi người:"Phong tỏa tất cả cửa ra vào khách sạn, trước khi tìm được vợ tôi, kẻ nào cũng không được rời khỏi, không được nhận điện thoại."
Chu Bắc ra hiệu, cảnh sát tự tản ra, vây quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834179/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.