Trong biệt thự Mặc gia ở Dương Minh Sơn, lúc này không khí căng thẳng đến cực hạn.
Mặc Bắc Trần ngồi trên sô pha tản ra hơi thở lạnh lẽo nhìn chằm vào Cố Thiển không chớp mắt, môi mỏng khẽ mở, "Cố Thiển, lặp lại lời em vừa nói một lần nữa"
Cố Thiển nắm chặt tay Thẩm Trường Thanh, dường như như vậy sẽ cho cô dũng khí, lần đầu tiên cô dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Mặc Bắc Trần, miệng lưỡi rõ ràng nói:"Anh, nếu như anh không đồng ý cho em và Trường Thanh ở bên nhau, như vậy em tình nguyện rời khỏi Mặc gia, từ nay về sau, em và Mặc gia không còn liên quan"
"Phanh" một tiếng, bàn trà bị một cước đá ngã xuống đất, anh mạnh mẽ đứng lên, cả người tức giận cơ hồ muốn hủy thiên diệt địa.
Thẩm Trường Thanh thấy thế theo bản năng bảo vệ Cố Thiển ở phía sau. Người đàn ông trước mắt, giống như một con sư tử đực bị chọc giận, muốn xé nát bọn họ.
"Vì một tên đàn ông, em cãi lời thì thôi, hiện tại còn muốn cùng Mặc gia cách đứt quan hệ? Ai cho em dũng khí đó?"
Đôi mắt đen chim ưng của Mặc Bắc Trần gắt gao khóa chặt cô gái mà Thẩm Trường Thanh bảo vệ ở phía sau, tiểu nha đầu từng nhu thuận như vậy, không nghĩ tới có ngày sinh ra móng vuốt cào nát tim anh .
Cỗ khủng hoảng cùng không cam lòng sắp mất đi cô gái dâng trào dữ dội, nhìn vào bộ
dáng cô ỷ lại vào Thẩm Trường Thanh, anh ta thế lại sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834174/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.