Mạc Thần Dật vừa ngồi vào xe liền nhận được điện thoại của Lệ Dạ Kỳ:"Thần Dật sắp xếp ngay một phòng bệnh yên tĩnh nhất, nửa giờ sau anh tới, cậu ở đó chờ anh"
"Thất..." Mạc Thần Dật còn chưa kịp nói thì đầu dây bên kia đã cúp máy, anh trừng mắt nhìn điện thoại:"Mẹ nó, làm bác sỹ có dễ không?"
Cuối cùng cũng được một ngày nghỉ phép, anh có thể dành chút thời gian chạy đi tìm Tiểu Điềm Điềm nhưng mà bọn họ nỡ lòng đối xử với anh như một cậu bé sai vặt!
Số tôi khổ quá mà!
Mạc Thần Dật chạy đến bệnh viện, Lệ Dạ Kỳ vừa lúc lái xe vào, đứng ở cửa nhìn thấy anh bế người phụ nữ đi xuống, không phải Ngôn Lạc Hi thì còn ai, anh ta vội vàng đi tới, lại thấy toàn thân cô đầy máu, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Lên phòng bệnh trước, dẫn đường đi."
Lệ Dạ Kỳ ôm Ngôn Lạc Hi vào trong thang máy đi đến khu yên tĩnh nhất, Mạc Thần Dật nhìn cô gái đang ngủ, cau mày nói:"Chị dâu xảy ra chuyện gì? Sao lại đến nông nồi này?"
"Cô ấy bị bắt cóc, làm kiểm tra cho cô ấy trước đã"
Ánh mắt Lệ Dạ Kỳ ôn nhu nhìn cô, ước gì anh có thể chịu đựng tất cả thay cô.
Mặc Thần Nghị kinh ngạc, bắt đầu kiểm tra cũng không hỏi thêm gì nữa.
"Ngoài khuôn mặt sưng tấy ra, không còn vết thương nào nữa, máu trên người chắc chắn là của người khác."
Lệ Dạ Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhìn nửa má cô sưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834173/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.