Mặc Bắc Trần chậm rãi đi về phía các cô, đứng lại trước mặt Ngôn Lạc Hi.
"Cô Ngôn, nếu như không phiền có thể vào trong đó với Thiển Thiển được không?"
Giọng điệu vô cùng khách khí, vẫn khó che giấu được sự lạnh lùng cao cao tại thượng kia.
Ngôn Lạc Hi nghiêng đầu nhìn thoáng qua phòng bệnh, cô hỏi: "Thiển Thiển bị sao vậy?"
Mặc Bắc Trần ho nhẹ một tiếng, giữa lông mày có chút xấu hổ nói không nên lời.
"Tâm trạng cô ấy không tốt lắm, hi vọng cô Ngôn khuyên bảo một chút"
Ngôn Lạc Hi thấy thế, cũng không hỏi nhiều, cô nói: "Anh Mặc yên tâm, Thiển Thiển cũng là bạn tôi, tôi sẽ khuyên bảo em ấy"
"Cô Ngôn, cám ơn, sau này cần hỗ trợ gì, tôi nhất định không từ chối"
Mặc Bắc Trần cảm kích không thôi, từ tối hôm qua đến giờ Cố Thiển một chữ cũng không mở miệng.
Anh biết tối qua làm cô tổn thương, theo lý mà nói không tha thứ cho anh là lẽ bình thường.
Nhưng anh chỉ sợ cô uất ức thành bệnh.
"Không có gì" Ngôn Lạc Hi lắc tay, có thể khiến Mặc Bắc Trần cúi đầu, chỉ sợ mỗi mình Cố Thiển làm được điều đó.
Nói xong, Ngôn Lạc Hi kéo Điền Linh Vân vào phòng bệnh. Bên trong, Cố Thiển cuộn thành một đoàn kéo chăn che đầu, nghe tiếng động từ cửa, tưởng rằng Mặc Bắc Trần đi rồi quay lại, cả người càng run rẩy.
Cố Thiển vĩnh viễn không quên, người đàn ông cả đời che chở, lại dùng phương thức tàn nhẫn như vậy chiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834162/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.