Bên ngoài trời đã tối, hai người tay trong tay đi vào vườn hoa, ngồi xuống băng ghế trước đài phun nước.
Ngôn Lạc Hi nặng nề thở ra, giống như chất chứa bao nhiêu phiền muộn.
"Cố Thiển đối với Mặc Bắc Trần không hẳn là không có tình cảm, chẳng qua chính cô ấy cũng không rõ đó có phải tình yêu nam nữ hay không." Điền Linh Vân phân tích.
Ngôn Lạc Hi vài lần thử qua thái độ của Cố Thiển đối với Mặc Bắc Trần là cảm giác con thỏ trắng ngây thơ gặp phải con sói xám lớn.
"Cô ấy từ đầu đến cuối chưa từng gọi Mạc Bắc Trần là cầm thú hay cặn bã cũng chưa từng muốn nhờ pháp luật can thiệp. Điều Cố Thiển cân nhắc nhất chính là không còn xứng đáng với Thẩm Trường Thanh nữa"
Ngôn Lạc Hi lấy tay chống cằm, nhìn suối phun trong bóng đêm:"Có lẽ Cố Thiển biết có chống đối cũng vô dụng"
"Nhị Lạc, cậu không biết Mặc Bắc Trần có bao nhiêu cưng chiều Cố Thiển đâu, nếu so với nhị Lệ thiếu năm đó, chưa chắc không bằng"
Điền Linh Vân theo học tại viện quân sự trực thuộc khu phức hợp từ tiểu học đến trung học. Mặc dù khác lớp Mặc Bắc Trần và những người khác, nhưng đều cùng một trường. Cho nên đối với sự tích của mấy nhân vật phong vân trong đại viện ít nhiều có chút nghe thấy, đặc biệt là Mặc Bắc Trần kẻ biến thái nhất.
Nghe nói từ khi Cố Thiển bắt đầu lên tiểu học đều là Mặc Bắc Trần tự mình đưa đón, khi đó việc học của anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834160/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.