Lệ Dạ Kỳ cầm bàn tay nhỏ bé của Ngôn Lạc Hi, cảm xúc mềm mại không xương làm anh yêu thích không muốn buông, cuộc sống tưởng chừng như thuận lợi, thực ra mỗi bước đi đều rất khó khăn.
Cái chết của Du Nhiên và Tịch Uyên đã đặt nặng xiềng xích trong lòng anh, nhiều năm như vậy, anh luôn nghĩ nếu không trả được thù cho bọn họ, cả đời làm sao an tâm, vui vẻ mà sống?
Rồi một ngày, cô vô tình bước vào cuộc đời anh, khiến cho trái tim băng giá bỗng chốc rung động. Anh nghĩ cho dù là gánh nặng cũng nên để mình hạnh phúc.
Cô là con gái của Phó Tuyền thì sao? Cô là cô, Phó Tuyền là Phó Tuyền, điểm này anh rất rõ ràng.
Ngôn Lạc Hi giật mình:"Chấp niệm gì?"
"Sau này sẽ nói em biết". Lệ Dạ Kỳ vuốt ve ngón tay cô, cụp mắt xuống lại thoáng nhìn cổ áo hơi rộng của cô, trước ngực trắng nõn khiến hô hấp anh dồn dập.
"Em phải mau chóng khoẻ lại, anh có một giấc mơ cần em và anh cùng anh hoàn thành"
Ngôn Lạc Hi ngây dại:"Giấc mơ gì?"
Lệ Dạ Kỳ cười như một con hồ ly, hơi híp mắt nói:"Anh muốn thành lập một đội bóng đá riêng"
Ngôn Lạc Hi theo bản năng liền cho rằng, anh là muốn cô giúp quản lý đôi bóng đá, nhưng cô không có kinh nghiệm, lại nói..."Em chỉ thích bóng rổ thôi, hồi còn đi học thần tượng Lưu Xuyên Phong, trường của bọn em thường tổ chức thi đấu, em thích nhất Tần học trưởng, anh ấy chơi bóng rổ đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834154/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.