Lệ Dạ Kỳ dập tắt điếu thuốc, chậm rãi đi tới, hai tay chống bên cạnh khóa cô vào lòng ngực: "Phu nhân, em thông minh như vậy, làm sao nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của anh?"
Ngôn Lạc Hi vẫn mê mang như cũ, hiểu đường nào?
Lệ Dạ Kỳ thở dài một tiếng, đưa tay nắm lấy cằm cô, đôi mắt âm trầm thẳng tắp nhìn vào trong mắt cô.
“Du Nhiên mà em để ý chưa bao giờ tồn tại, năm đó cô ấy xảy ra chuyện, đều bởi vì anh”
Ngôn Lạc Hi nhíu mày:”Hả?”
“Hiện tại rất nhiều chuyện anh không thể giải thích với em, nhưng Hi Nhi, đừng vì bất luận kẻ nào mà hoài nghi tình cảm anh đối với em, anh ở bên cạnh em, đơn giản vì đó là em”
Đồng tử Ngôn Lạc Hi dần phóng to, lời anh nói là ý tứ cô hiểu sao? Một lời thú nhận?
Lệ Dạ Kỳ bất đắc dĩ cúi đầu, chậm rãi hôn lên môi cô, anh không biết phải làm thế nào, mới khiến cô giảm bớt bất an trong lòng.
……
Bữa tối, một đại gia đình ngồi xuống bàn chữ nhật vây quanh dùng cơm. Ăn xong, Lệ lão gia gọi Lệ Dạ Kỳ lên thư phòng, Ngôn Lạc Hi thì ở bếp hỗ trợ pha trà.
Lúc cô bưng khay từ phòng bếp đi ra, trong nhà xuất hiện một người đàn ông có vẻ mệt mỏi đi tới,
thân hình cao lớn thon dài, dáng dấp vài phần tương tự Lệ Dạ Kỳ.
Tiết Thục Dĩnh vội vàng bước nhanh nghênh đón, "Sao không về sớm một chút, cơm gia đình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834102/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.