“Có gì không ngờ tới, đôi khi kết hôn chỉ cần dựa vào cảm giác đúng người đúng thời điểm”
Lệ Dạ Kỳ dập tắt tàn thuốc, tâm tình cũng không phiền não như vừa rồi.
Lệ Trí Khiêm liếc nhìn “bóng ma” ở góc tường, như có điều suy nghĩ nhìn Lệ Dạ Kỳ:”Vậy còn Du Nhiên tính làm sao?”
Lệ Dạ Kỳ không nói gì.
Lệ Trí Khiêm nói:”Anh thấy Du Nhiên vẫn tình còn chưa dứt với cậu, chưa từng nghĩ qua cùng em ấy tiếp tục nối lại tình xưa sao?”
Đối với chuyện Lệ Du Nhiên đột nhiên "chết đi sống lại" Lệ Trí Khiêm không cảm thấy kinh ngạc chút nào, dù sao cũng rõ toàn bộ quá trình tình năm đó, chỉ có một mình Tiểu Thất bị che giấu đi.
“Tôi và cô ấy không có bất kỳ quan hệ, nói gì tới tiếp tục”.Lệ Dạ Kỳ kiên định nói.
"Tiểu Thất, nếu như năm đó Du Nhiên không... không chết, cậu và em ấy hiện tại chắc con cũng đã vài đứa”
Lệ Trí Khiêm cảm thán nói: "Lúc trước ba mẹ đều đồng ý tác hợp, đợi cậu tốt nghiệp rồi kết
hôn..."
“Anh cả!”
Lệ Dạ Kỳ ngắt lời:”Tôi nói rồi, cho dù cô ấy không rời đi, chúng tôi cũng không thể trở thành vợ chồng, vĩnh viễn không!"
Nói xong, Lệ Dạ Kỳ xoay người rời đi.
Lệ Trí Khiêm nhìn bóng lưng thẹn quá hóa giận của Lệ Dạ Kỳ dần dần biến mất trên hành lang, anh thu hồi ánh mắt, hơi cụp mắt xuống nhìn tàn thuốc trên mặt đất, thản nhiên nói: "Tiểu Thất đã đi rồi, em ra đi”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834101/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.