Tiết Thục Dĩnh thở dài một tiếng:”Lạc Lạc, mẹ tức giận thay con, chỉ số EQ của nó rất đáng lo”
Ngôn Lạc Hi mỉm cười lắc đầu, "Mẹ, Lệ đại thần là người như thế nào, trong lòng con rõ nhất, lúc trước anh ấy còn nói những lời đau lòng hơn thế này, con đã quen rồi”
Tiết Thục Dĩnh áy náy nhìn cô, cảm động tột đỉnh, "Lạc Lạc, xin lỗi con, mẹ đã không dạy tốt con của mình”
"Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, sẽ làm con chết mất, Lệ đại thần rất tốt, thật sự rất tốt, con nên cảm kích mẹ, vất vả nuôi dưỡng anh ấy, nếu không con cũng sẽ không gặp được rồi”.Ngôn Lạc Hi vội vàng nói
Tiết Thục Dĩnh cảm động lau nước mắt:”Đúng là đứa trẻ ngoan, Tiểu Thất cưới được con chính là phúc phần của nó”
Ngôn Lạc Hi nhìn mảnh rừng bạch quả kia, đáy lòng lại một trận run rẩy, lúc Lệ Du Nhiên thổ lộ, Lệ đại thần rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?
Trở lại trước phòng ngủ, Ngôn Lạc Hi không ngừng hắt xì, xoa xoa mũi, giống như bị cảm.
Cửa phòng ngủ bỗng nhiên mở ra, Ngôn Lạc Hi kinh ngạc nhìn Lệ Dạ Kỳ đứng ở cửa, vẻ mặt có chút nôn nóng, khi nhìn thấy cô, hai người đều sửng sốt.
Ngôn Lạc Hi che vị trí trái tim, kinh ngạc nói: "Em…”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã bắt lấy cổ tay cô, kéo cô vào, cửa phòng đóng lại sau lưng, một giây sau đã bị anh ôm chặt.
“Lệ đại thần”. Ngôn Lạc Hi hai tay bắt được áo len
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834098/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.