Lệ Dạ Kỳ đánh giá cô một cái, dáng người gầy gò, áo thể thao che khuất mông lộ ra hai chân dài trắng nõn khiến ánh mắt anh ảm đạm, trên người nha đầu này lúc nào cũng không tản ra một cỗ hơi thở thanh thuần hấp dẫn.
Anh chậm rãi đi qua, đứng lại trước mặt cô, đưa khay qua, "Canh gừng vừa nấu uống một chút, khử hàn”
Ngôn Lạc Hi rũ mắt nhìn canh gừng bốc khói trắng cuồn cuộn, cô đưa tay bưng lên, cười híp mắt nói: "Anh tự nấu à?”
“Ừ. "Lệ Dạ Kỳ buông cánh tay xuống, tầm mắt rơi thẳng lên người cô, áo thể thao màu xanh sẫm tôn lên làn da trắng mềm mại của cô, hơn nữa hai đôi chân dài mịn màng kia, khiến anh không nhịn được nhớ tới mùi vị mất hồn của cô quấn bên hông anh.
Ngôn Lạc Hi bị ánh mắt xích quả của anh nhìn đến cả người mất tự nhiên, cô nói: "Sao vậy?”
“Không có gì, canh gừng sắp nguội rồi, mau uống đi”.Lệ Dạ Kỳ thúc giục.
“À. "Ngôn Lạc Hi cúi đầu uống một ngụm, canh gừng cay khiến cô không nhịn được nhíu mày, cô lè lưỡi:"Cay quá”
“Ừ, cho thêm chút gừng thái lát”.
Ngôn Lạc Hi nghĩ đây là ý tốt của anh, không muốn phụ lòng, cô cầm bát uống một hơi, cảm giác chóp mũi đều bị cay ra mồ hôi, bát trong tay bị anh rút đi.
Một giây sau, cô bị anh kéo vào trong ngực, cô kinh ngạc ngẩng đầu, đôi môi mỏng của anh đã đè xuống, nỉ non giữa răng môi cô:"Phu nhân, anh muốn em”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834097/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.