Xế chiều hôm sau, Ngôn Lạc Hi mang theo túi xách ủ rũ đi vào phòng làm việc của Điền Linh Vân, hung hăng ngã vào sô pha, ôm gối ngẩn người.
Điền Linh Vân trước máy tính ngẩng đầu nhìn cô:"Sao lại giống như quả cà bị dập thế này?”
Ngôn Lạc Hi ánh mắt dại ra nhìn về phía trước:"Tiểu Điền à, buổi tiệc đóng máy tối nay mình không tham dự có được không?"
"Cậu nói xem?".Điền Linh Vân nheo mắt, đối với công việc luôn dồn hết tâm ý hoàn thành nên studio mới có ngày hôm nay. Vì lẽ đó, cô sẽ không bao giờ cho phép mình lơ là trong mọi việc liên quan tới Ngôn Lạc Hi càng tuyệt đối không cho cô lười biếng!
Tuy nhiên, thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ.
Ngôn Lạc Hi xoa đầu lông mày, nghe ra giọng nói nguy hiểm, bất đắc dĩ nói:"Mình biết rồi"
Điền Linh Vân đứng dậy đi qua:"Tối hôm qua trở về còn rất tốt mà, sao đột nhiên lại muốn bãi công rồi?"
Ngôn Lạc Hi nhìn cây thông Noel lấp lánh tỏa sáng trong phòng, thở ngắn thở dài: "Đêm nay là lễ Giáng sinh, ngày mai cũng là Giáng sinh, những ngày ngược đãi chó như vậy chỉ muốn trốn một mình chữa lành vết thương."
"Nói như còn độc thân vậy!"
"Lạc Lạc, cậu có nhớ đêm Giáng Sinh đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"
Ngôn Lạc Hi nghe vậy, bất giác chìm vào hồi ức.
Cô và Điền Linh Vân đều tốt nghiệp đại học Đế Đô, mặc dù cả hai học trái ngành nhưng lại không biết vì sao có thể trở thành bạn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834047/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.