Lệ Dạ Kỳ cả người cứng đờ, dục vọng trong cơ thể bị một chậu nước đá dập tắt tức thì,
anh chậm rãi buông cô ra rồi lui về vị trí của mình.
Ngôn Lạc Hi nhìn phản ứng của anh, lập tức lạnh thấu tim gan, nước mắt không kìm được trào lên hốc mắt, cô che mí mắt, đau lòng nói: "Để em xuống xe”
Đây là đề tài cấm kỵ giữa bọn họ, cô đã chuẩn bị tinh thần dự đoán trước tất cả phản ứng của anh.
Nhưng khi nhìn thấy, phản ứng của anh là không phản ứng gì cả, cô phát hiện bản thân chưa từng hiểu thấu được anh, thật sự đau đến tận xương tủy.
Cửa mở khoá, Ngôn Lạc Hi cầm túi xách vội vàng đẩy cửa xe bước xuống.
Đâm thủng khoảng cách vô hình này giữa bọn họ mới coi như là kết thúc chân chính.
Ngôn Lạc Hi chặn một chiếc taxi ngồi vào, nước mắt đã chảy xuống, quay đầu nhìn về
Bentley màu đen dừng nơi đó không nhúc nhích, người đàn ông trong xe cũng hề có ý định muốn đuổi theo.
Nước mắt làm mờ tầm nhìn, cô thu hồi ánh mắt, lòng đau như dao cắt. Cô còn mong đợi điều gì? Anh sẽ không vì cô mà từ bỏ việc trả thù.
Lệ Dạ Kỳ ở trong xe, dựa lưng vào ghế, giơ tay lên trên mi mắt ngơ ngác nhìn chiếc taxi đang chở cô đi từ khi nào.
Trong khoảng thời gian này, không phải chưa từng nghĩ tới đó là nguyên do cô đột nhiên kiên quyết đòi ly hôn, nhưng khi từ miệng cô nhắc đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834035/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.