Ngôn Lạc Hi nằm sấp trên đùi Điền Linh Vân dần dần tỉnh táo lại, trở nên trầm tư.
Phó Tuyền từng nói năm đó vứt bỏ cô là vì phải trả thù cho cha, Phó Du Nhiên cũng nói qua Lệ Dạ Kỳ và Phó Tuyền có mối thù không đội trời chung như vậy Lệ lão gia tử bài xích cô cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng vì cái gì Phó Du Nhiên không nói là Lệ gia cùng Phó Tuyền có thù mà chỉ nói một mình Lệ Dạ Kỳ?
Thấy cô không nói, Điền Linh Vân hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình.
"Nhị Lạc, cô ta đã nói gì với cậu trong buổi ghi hôm đó? "
Ngôn Lạc Hi ngồi dậy lấy gối ôm vào lòng, làm như thể sẽ có cảm giác an toàn hơn, cô ngượng ngùng nói:"Cô ta bảo mình rời khỏi Lệ Dạ Kỳ, nói là đã cùng anh ấy hợp lại rồi"
"...."
Điền Linh Vân thực sự muốn chọc thủng não Ngôn Lạc Hi. Mắc cái gì Phó Du Nhiên nói cô đều tin như đúng rồi?
Lệ Dạ Kỳ nhìn sao cũng không giống người thích nhại lại cỏ.
Nếu nói năm đó cùng Lệ Du Nhiên tình sâu nghĩa nặng, không chừng đã đi theo Lệ Du Nhiên giả kia một khắc chui vào lòng đất.
"Cô ta nói gì cậu cũng tin, cậu đúng là heo"
Ngôn Lạc Hi che đầu với những đường đen trên mặt:"Trách mình?"
Điền Linh Vân vỗ trán:"Đúng, đúng, không trách cậu được. Tôi bắt đầu tội nghiệp cho Lệ nhị thiếu, anh ta nhất định bị cậu làm cho phát điên. Nhưng trong lòng có thắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834033/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.