“Rầm” một tiếng, cửa toilet bị đóng lại, Ngôn Lạc Hi phục hồi tinh thần, bây giờ chỉ còn một mình cô ở đây, nghĩ đến lời Lệ Dạ Kỳ vừa nói, hai chân cô mềm nhũn, ngã ngồi trên nắp bồn cầu.
Mọi thứ dường như đã trở lại như bình thường.
Nhưng cô biết, đây không phải trọng điểm, mà là một khởi đầu khác.
Lệ Dạ Kỳ quang minh chính đại đi ra từ toilet nữ, liếc mắt một cái nhìn thấy Phó Luân dựa vào vách tường đối diện chờ đợi, hai mắt anh híp lại, trực tiếp không để ý đến sự tồn tại của Phó Luân, bước nhanh rời đi.
“Lệ tổng, tôi có mấy câu muốn nói với anh". Phó Luân đứng thẳng người, lạnh lùng nhìn bóng lưng Lệ Dạ Kỳ.
Lệ Dạ Kỳ dừng bước, anh quay đầu, từ trên cao nhìn xuống Phó Luân, thái độ nhẹ nhàng:”Muốn nói chuyện với tôi? Anh chưa đủ tư cách, mặt khác, tôi khuyên một câu, không nên quanh quẩn bên cạnh vợ tôi”
Nhìn thấy con ruồi này, trong lòng anh liền không thoải mái.
Phó Luân sắc mặt cứng đờ vẫn luôn biết Lệ Dạ Kỳ rất kiêu ngạo, cái loại danh môn ưu việt không chỉ biểu hiện ở lời nói và hành động mà là toát ra từ trong xương cốt.
Phó Luân lạnh lùng nói:”Tôi nghĩ Lệ tổng rất rõ chênh lệch giữa anh và Lạc Hi, nếu anh cứ tiếp tục dây dưa, sẽ chỉ đả thương người tổn thương mình”
“Đó là chuyện của chúng tôi, không đến lượt người thứ ba như anh lên tiếng” Lệ Dạ Kỳ nói xong, không nghe Phó Luân nói nhảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834021/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.