Phó Luân mở miệng nhưng lại không nói nên lời, dưới đôi mắt sáng của cô, anh không thể nói cô biết tập đoàn Hoàn Á trước đây là một nhóm tội phạm.
“Lạc Hi, chuyện này rất phức tạp, vài lời không thể nói hết, anh....”
Ngôn Lạc Hi bỗng nhiên đứng lên, nhìn Phó Luân không chớp mắt:"Anh còn nói, biết gì điều nói tôi nghe hết, tôi thấy anh căn bản là không muốn nói tôi biết chân tướng”
Trong lòng Phó Luân cay đắng:"Lạc Hi, đây chính là nỗi khổ mà mẹ và anh đều không thể nói ra miệng, tóm lại em nghe anh khuyên một câu, không nên lui tới với Lệ Dạ Kỳ, anh ấy sẽ làm em tổn thương”
Dối trá!
Bọn họ vừa nói muốn cô giữ khoảng cách với Lệ Dạ Kỳ, nhưng lại không chịu nói ra sự thật, nếu thật sự vì tốt cho cô, thì không cần phải che giấu.
Ngôn Lạc Hi quay lưng lại, ngữ khí cứng ngắc:"Đó là chuyện của tôi, không cần các người nhúng tay vào”
“Lạc Hi, anh là vì tốt cho em, mẹ cũng là vì tốt cho em". Phó Luân gấp đến độ đứng lên, Lệ Dạ Kỳ ở bên cạnh cô, tuyệt đối không phải mục đích tốt đẹp.
Cho nên anh ta cứ thể trơ mắt nhìn cô bị thương.
“Nếu là vì tốt cho tôi, thì ngay từ đầu đã không phải che che giấu giấu để tôi tự mình giải quyết tất cả, vì lợi ích của các người, lại áp đặt thù hận lên người tôi”. Ngôn Lạc Hi kích động quát.
Phó Luân lập tức sửng sốt, nhìn bả vai cô không ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834019/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.