Ngôn Lạc Hi nghe Lệ Dạ Kỳ cũng tới, cô đứng ngẩn ra đó. Cô có chút ngạc nhiên, anh đến đây để bắt cô về sao?
Tâm thần không yên rửa bát đũa, Cố Thiển đứng bên cạnh:"Chị Lạc Hi, đũa rửa thiếu một đôi, bát rửa thêm một cái"
Ngôn Lạc Hi phục hồi tinh thần nhìn lại, cô nói:"Để chị rửa lại"
"Hay để em làm cho".Cố Thiển nhận lấy bát trên tay cô, đứng bên bồn rửa sạch.
"Vừa rồi, bọn em gặp Thất ca ở dưới lầu có vẻ đã đợi rất lâu, hút rất nhiều thuốc"
Ngôn Lạc Hi mím môi:"Ò"
Lệ Dạ Kỳ nghiện thuốc rất nặng, nhất là gần đây tần suất hút thuốc càng cao, rõ ràng phiền lòng như thế, vẫn không chịu thả tự do cho cô, rốt cuộc muốn cô làm gì?
Cố Thiển nhìn cô muốn nói lại thôi, mặc dù là trợ lý của cô, nhưng cách cuộc sống tình cảm của cô vẫn còn quá xa, rất nhiều chuyện chưa chắc có thể nói được.
"Rửa xong rồi, chúng ta ra ngoài đi."
Ngôn Lạc Hi bưng bát đi ra ngoài, lúc cô đặt bát đũa, tầm mắt vô thức quét về phía phòng khách, ở đó có bốn mỹ nam ngồi, nếu chỉ là người đứng xem, thật sự nhìn ra cảnh đẹp tuyệt mỹ.
"Chuẩn bị ăn cơm đi. "Ngôn Lạc Hi thản nhiên nói.
Bốn người đồng thời đứng dậy, lục tục đi vào phòng ăn, may mắn nhà Điền Linh Vân rất lớn, đặt một cái bàn dài, vốn dĩ chỉ bốn người thoáng cái biến thành bảy người cũng có thể chứa được.
Lệ Dạ Kỳ đi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834002/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.