Xe chạy vào biệt thự Bán Sơn, dừng ở bãi đỗ Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu nhìn đèn sáng trưng, trái tim co rút, vừa rồi cô nhất thời xúc động muốn trở về đây thăm Mai Mai.
Hôm nay thật sự ở chỗ này, tất cả đều không thay đổi, chỉ có tâm trạng cô thay đổi mà thôi.
Đã từng nghĩ nơi này là nơi thuộc về mình.
Ngôn Lạc Hi đẩy cửa xe xuống xe, "Tôi đi thăm Mai Mai, xong rồi đi ngay"
Nói xong, cô lập tức đi về phía chuồng chó.
Mới vừa đi được vài bước, cánh tay đã bị anh mạnh mẽ nắm lấy, cô tâm hoảng ý loạn quay đầu lại, đụng vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông, trái tim hung hăng rung động một chút, "Lệ Dạ Kỳ, anh..."
"Thời tiết lạnh, dì Đông chuyển ổ chó sang phòng khách". Lệ Dạ Kỳ rũ mắt nhìn bộ dáng hoảng loạn của cô, ngón tay anh cứng đờ, khắc chế rụt tay về.
Nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông bước lên cầu thang, Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng thở ra, chậm rãi theo sau.
Thay dép lê ở hành lang, dì Đông nghe tiếng đi ra, thấy Ngôn Lạc Hi đi theo sau Lệ Dạ Kỳ, bà vui mừng lẫn lộn:"Phu nhân, cuối cùng đã về nhà rồi sao? Chúng ta đều rất nhớ cô"
Từ sau khi Ngôn Lạc Hi rời đi, cái nhà này trở nên vắng ngắt, ông chủ vốn là người ăn nói thận trọng, không có phu nhân, lại càng trầm mặc, mỗi ngày sinh hoạt trong hoàn cảnh như vậy, những người làm như các bà nàng buồn bực không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834001/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.