Bạc Cẩm Niên ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy người phụ nữ một chân mang dép lê đứng ở cửa phòng ngủ, trong mắt cô đầy lửa giận trừng anh:"Bạc Cẩm Niên, chết không biết xấu hổ, anh lập tức cút ra ngoài cho tôi"
Bạc Cẩm Niên khom lưng nhặt chiếc dép màu tím nhạt rất nữ tính, anh chậm rãi đi qua, ngồi xổm xuống trước mặt cô, cầm mắt cá chân mảnh khảnh của cô, đem dép xỏ vào.
"Vẫn không đổi được tật xấu tức giận là lấy dép đập người, nhưng lần này nhắm cũng
chuẩn xác hơn không ít.
Điền Linh Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn anh, trước kia anh chỉ độc mồm độc miệng, hiện tại kết hợp thêm cả không đứng đắn,
ba năm qua rốt cuộc anh đã trải qua cái gì, tại sao tính tình biến đổi lớn như thế?
"Đừng để tôi nói lần thứ ba! "Nói xong, cô xoay người đi vào phòng ngủ, ném cánh cửa rung trời.
Bạc Cẩm Niên nhìn cửa đóng chặt, không sao cả nhún nhún vai, xoay người đi vào phòng khách, thấy Mạc Thần Dật đứng bất động, anh khẽ cười nói:"Sao không đi, đang đợi dép à?"
Mạc Thần Dật trong lòng cực kỳ thất bại, từ trước đến nay, Điền Linh Vân tính tình ác liệt gì cũng chỉ phát tiết với Bạc Cẩm Niên, có lúc anh tình nguyện bị cô chửi mắng trút giận cũng không bao giờ được. Anh lạnh lùng nhìn Bạc Cẩm Niên một cái, xoay người rời đi.
Bạc Cẩm Niên đi theo cửa lớn, vừa đi vừa vẫy tay:"Hẹn gặp lại"
Chờ bọn họ đi hết, Mặc Bắc Trần đứng lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833996/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.