Tuy rằng, ý định ban đầu là muốn nghe lén
nhưng còn chưa kịp làm điều đó, bọn họ đã đi ra ngoài.
"À, tôi muốn kêu mọi người ở lại dùng cơm trưa, dì Đồng đã chuẩn bị xong hết rồi"
"Không cần, chị dâu, bọn tôi sẽ đi ngay" Nói chuyện chính là Mị Ảnh, ánh mắt nhìn cô có vẻ ý vị thâm trường.
Ngôn Lạc Hi sờ sờ mũi, tránh sang một bên, nhìn mấy người kia lục tục rời đi, cô thu hồi ánh mắt, nói với Chu Bắc: "Vậy tôi về phòng trước"
Chu Bắc nhìn thoáng qua Lệ Dạ Kỳ đứng bên cửa sổ hút thuốc, cậu hạ giọng nói: "Thất gia tâm tình không tốt lắm, phu nhân đi dỗ dành đi". Nói xong, cậu kéo cánh tay cô, đẩy cô vào phòng rồi xoay người đi theo đám người kia rời khỏi biệt thự.
Cửa phòng chậm rãi khép lại, sau khi tất cả mọi người rời đi, Phó Du Nhiên nhìn hành lang trống rỗng, đáy mắt xẹt qua tia xảo huyệt, mang theo túi xoay người xuống lầu.
Dì Đồng từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Phó Du Nhiên rời đi, bà nhíu mày, cũng không l để ở trong lòng.
Ngôn Lạc Hi đứng ở cạnh cửa, nhìn bóng lưng cao ngạo lạnh lùng nam nhân, cô liếm liếm khô ráo cánh môi, thấp giọng hỏi: "Anh không tin em, đúng không?"
Lệ Dạ Kỳ hít một hơi thuốc, phun ra khói trắng nhạt, anh xoay người lại nhìn Ngôn Lạc Hi đứng cạnh cửa, "Ý em là chuyện dưới lầu, hay là chuyện em ở ngoài phòng?"
Ngôn Lạc Hi siết chặt nắm đấm, thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833948/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.