Ngôn Lạc Hi luống cuống tìm thuốc kháng viêm và hạ sốt, càng sốt ruột lại càng tìm không thấy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống:"Tôi tìm không có, làm sao bây giờ?"
Điền Linh Vân ngồi xổm xuống bên cạnh, cầm lấy hợp thuốc hạ sốt trong tay cô, lại lật hòm thuốc, tìm được thuốc kháng viêm, sau đó kéo cô đứng dậy:"Nhị Lạc, đừng lo lắng, Lệ nhị thiếu không sao đâu"
Ngôn Lạc Hi vội vàng lau nước mắt, cô đi rót một ly nước ấm tới, Bạc Cẩm Niên đã nâng Lệ Dạ Kỳ dậy, nhận lấy thuốc Điền Linh Vân đưa tới, nặn ra mấy viên nhét vào miệng người đàn ông, sau đó lấy ly nước đút vào miệng anh ta.
Người đàn ông nuốt thuốc xuống, Bạc Cẩm Niên đưa ly nước về cho Ngôn Lạc Hi, đặt Lệ Dạ Kỳ trở lại giường, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ba người đồng thời ngẩng đầu nhìn lại.
Ngôn Lạc Hi đứng lên, hoảng hốt nói: "Bọn họ tới tìm Lệ Dạ Kỳ sao?"
Điền Linh Vân giữ chặt cánh tay cô, tuy bản thân cũng rất khẩn trương, nhưng nhìn thấy Ngôn Lạc Hi như vậy phải gồng mình tỉnh táo:"Nhị Lạc, đừng sợ, chưa chắc bọn họ là đến tìm Lệ nhị thiếu"
Một giây sau, cửa phòng bị gõ vang, Ngôn Lạc Hi và Điền Linh Vân sợ tới mức ôm nhau, sắc mặt Ngôn Lạc Hi trắng bệch, "Xong rồi xong rồi, bọn họ nhất định tới tìm Lệ Dạ Kỳ, chúng ta làm gì bây giờ?"
Điền Linh Vân nắm chặt lấy cô: "Nhị Lạc, bình tĩnh bình tĩnh"
Cô vừa nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833925/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.