Ngôn Lạc Hi bỗng nhiên nhớ tới cuộc đối thoại vừa rồi giữa Bạc Cẩm Niên và Tô Nhiêu, hai người thoạt nhìn rất quen thuộc, cô mím môi:"Không có gì, cô gái ngọt ngào thật ra là một người khẩu thị tâm phi, mấy năm nay cô ấy..."
"Nhị Lạc, không cho phép nói chuyện của tôi với anh ấy. "Trong phòng tắm truyền đến tiếng gào thét của Điền Linh Vân.
Ngôn Lạc Hi le lưỡi, "Cô ấy không cho em nói, anh tìm cơ hội hỏi cô ấy đi"
Bạc Cẩm Niên nhún vai, bộ dạng tôi không có hứng thú, Ngôn Lạc Hi nhìn hai người này sống sĩ diện chịu tội, trong lòng nghẹn đến phát hoảng, bọn họ không thể thẳng thắn nói chuyện sau khi chia tay sao?
Ngôn Lạc Hi rũ mắt xuống, nhìn Lệ Dạ Kỳ hai má vẫn đỏ bừng như trước, cô đưa tay sờ sờ trán anh, nhiệt độ còn chưa hạ xuống, cô lấy miếng dán hạ sốt, xé ra cẩn thận dán lên.
Giờ phút này anh yếu ớt giống như chạm vào sẽ vỡ vụn, nghĩ đến vừa rồi máu đầm đìa xuất hiện trước mặt cô, cô sợ chết khiếp, nếu anh có mệnh hệ gì, cô không cũng biết mình sẽ thế nào.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đường nét khuôn mặt anh, nhiệt độ nóng rực của đầu ngón tay phảng phất, Lệ Dạ Kỳ, anh phải nhanh chóng khỏe lại.
Lệ Dạ Kỳ sau nửa đêm hạ sốt, du thuyền cũng đang trên đường trở về, Ngôn Lạc Hi vẫn lo lắng, cho đến khi xác định nhiệt độ cơ thể anh khôi phục bình thường, mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833924/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.