Ở phòng bên cạnh, sau Lệ Dạ Kỳ trở lại đã
nhìn thấy Phó Du Nhiên ngồi bên giường, anh cau mày, không vui nói:"Cô tới làm gì?"
Phó Du Nhiên đứng dậy, nhìn thấy vẻ mặt u ám của người đàn ông, coi chậm rãi đi tới, đứng bên cạnh, bình tĩnh hỏi: “Nhị ca, hôm nay tâm tình tốt hơn chưa?”
Lệ Dạ Kỳ tùy ý ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng nói:"Tôi đã từng nói, đừng nên xuất hiện trước mặt tôi"
Phó Du Nhiên sắc mặt cứng ngắc, gục đầu xuống, một lúc lâu, nước mắt ào ào lăn trên má, nước mắt to như hạt đậu nện xuống đất, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương.
"Nhị ca, anh ghét em như vậy sao?"
Lệ Dạ Kỳ dời tầm mắt, giống như nhìn thêm nữa cũng không chịu nổi:"Đúng, cho nên đừng tới làm tôi bực bộ"
Phó Du Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, nhìn m khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, sắc mặt trắng bệch, giơ tay nắm chặt vạt áo.
"Tại sao đối xử với em như vậy? Em đã làm gì sai?"
Lệ Dạ Kỳ phiền não xoa xoa mi tâm:"Ghét một người cũng cần lý do sao? Du Nhiên, nếu cô đủ thông minh, đừng nên xuất hiện trước mặt tôi, để tôi nhìn thấy cô, chỉ càng thêm chán ghét"
"Em biết, anh áy náy mỗi lần nhìn thấy em, nhưng mười năm trước đó là lựa chọn của em, em thích anh, muốn dùng sức lực của mình cho dù ít ỏi cũng muốn bảo vệ anh, em làm vậy là sai sao?"
Lệ Dạ Kỳ nâng mắt nhìn cô ta, trong mắt bắn ra tia sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833899/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.