Bạch Kiêu nhận lấy dĩa trái cây, xiên một miếng táo bỏ vào miệng nhai, cảm giác hạnh phúc quanh quẩn sưởi ấm cả trái tim.
Kỳ thật anh không đòi hỏi gì thêm, chỉ cần cô giống như bây giờ bên cạnh trò chuyện, anh đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
"Táo ngọt không? "Ngôn Lạc Hi hỏi.
Bạch Kiêu vừa ăn vừa gật đầu:"Ừ, rất ngọt".
Không khí trong phòng hoàn hợp rất dễ chịu, lại không biết bên ngoài một đôi mắt tràn đầy ghen tị đang rình lén.
Điền Linh Vân vừa đi, Lệ Dạ Kỳ chỉ cần nghĩ đến người phụ nữ của anh ở chung một chỗ với tình địch, anh thật sự ngồi không yên.
Anh thuyết phục chính mình, chỉ đi xem thôi, vừa bước ra ngoài, đã nghe thấy sát vách tiếng cười nói vui vẻ, anh xuyên qua cửa sổ thủy tinh, nhìn thấy Bạch Kiêu ngồi đó táo cô gọt, anh ghen tị muốn chết.
Hôm nay nhớ lại, Ngôn Lạc Hi như chưa từng gọt táo cho anh, bực bội muốn chết.
Mạc Thần Dật đi lên kiểm tra phòng bệnh, mới vừa đi ra thang máy liền thấy Thất ca nhà mình đứng ở ngoài phòng bệnh người khác lén la lén lút, anh nhẹ nhàng bước qua nhìn thử bên trong.
Nhìn thấy Ngôn Lạc Hi đang gọt táo, anh
bừng tỉnh ý thức được, khó trách Thất ca ở chỗ này rình coi, hoá ra là vợ mình chạy đi chăm sóc tình địch, thật sự đáng thương a.
Ngôn Lạc Hi đưa lưng về phía cửa chuyên tâm gọt táo, căn bản không biết bên ngoài có người xót xa muốn chết, ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833897/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.