Chu Vĩnh Tân bất ngờ không kịp phòng bị, bị Lương Thanh Cúc cào một vết, khi anh ta muốn đáp trả thì lại thấy Lương Đức Lợi đang như hổ rình mồi.
Khi anh ta còn chưa biết nên làm gì thì đã nghe thấy âm thanh bàn tán của người dân Nhị Lý Truân, Chu Vĩnh Tân lập tức cảm thấy lúng túng.
Ở thời đại này, mọi người đều bài xích người ngoài. Nếu anh ta dám đánh Lương Thanh Cúc ở đây, chắc chắn anh ta sẽ không thể lành lặn rời khỏi Nhị Lý Truân.
"Đồ đàn bà điên nhà cô buông ông đây ra, ông đây không muốn phí thời gian nói mò với cô, nhanh buông tay ra." Lương Thanh Cúc không buông, còn đánh ác hơn, Lương Thanh Mai đưa gậy cho chị ấy.
Lương Thanh Cúc nhận lấy rồi quật về phía Chu Vĩnh Tân, có kinh nghiệm của lần trước nên chị ấy đánh vô cùng thuận tay.
Chu Vĩnh Tân bị đánh cho chạy trối chết.
Lúc này, Đõ Tử Danh mới vội chạy về nhà.
Còn chưa vào cửa anh ta đã nghe thấy tiếng của Lương Thanh Mai rồi, lại nhìn thoáng qua người bị đánh đang lẩn trốn khắp nơi kia, anh ta thở phải nhẹ nhõm, vội vàng đi về phía Lương Thanh Mai: "Tra được rồi, tra được rồi."
"Chuyện gì?"
Đỗ Tử Danh hít một hơi rồi nói: "Anh vừa hỏi được tin tức chỗ anh em của anh, Chu Vĩnh Tân và quả phụ họ Vương ở Vương Gia Truân gian díu với nhau, quả phụ Vương có một đứa con trai tám tuổi, nhưng bị tật ở chân, còn có bệnh về đầu óc. Không biết cô ta nghe được tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879343/chuong-714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.