Nếu không phải hôm nay Chu Vĩnh Tân đến đây, Lương Thanh Cúc nhất định sẽ giấu chặt chuyện này trong bụng.
Chu Vĩnh Tân im miệng không nói: "Không phải. Tiểu Ngọc đâu, cô nhanh mang Tiểu Ngọc ra đây, chúng tôi phải về nhà."
Chu Vĩnh Tân lướt qua mấy chị em họ, gọi với vào trong nhà: "Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc, cha đến rồi, con mau theo cha về nhà nào."
Chu Vĩnh Tân mới gọi được hai tiếng, Lương Đức Lợi đã nghiêm mặt từ nhà giữa đi ra, Chu Vĩnh Tân vừa nhìn thấy Lương Đức Lợi thì giống như gà bị bóp cổ vậy, những lời đang nói dở cứ thế bị mắc trong cổ họng.
Người trong làng nghe được âm thanh của Chu Vĩnh Tân đều đi ra hóng hớt, có người bây giờ mới ăn cơm, còn cầm cả bát cơm ra vừa ăn vừa hóng.
Chu Vĩnh Tân không còn sợ bị người khác vây xem nữa, anh ta còn đang mong có nhiều người đến hơn đây này.
Anh ta tin rằng mọi người đều sẽ đứng về phía anh ta, dù sao thì anh ta và Lương Thanh Cúc cũng ly hôn rồi, cô lại bế con anh ta về nhà mẹ đẻ, bây giờ anh ta đến đón con về nhà mình thì có gì sai đâu?
Quả nhiên, sau khi nghe Chu Vĩnh Tân kể rõ đầu đuôi sự việc, người trong làng đến hóng hớt đều lên tiếng ủng hộ anh ta, còn có người khuyên Lương Thanh Cúc.
"Thanh Cúc à, tôi thấy cô cứ để Chu Vĩnh Tân bế Tiểu Ngọc về đi. Cô vẫn còn trẻ mà, mới hơn hai mươi tuổi thôi, ngày tháng sau này còn dài. Cô để Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879342/chuong-713.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.