Lương Hồng Ngọc nghe vậy thì nhìn Thẩm An Quốc bằng ánh mắt kinh ngạc:
"Em cũng đâu thể từ chức được. Cũng đâu phải anh không biết bây giờ không dễ tìm việc, hơn nữa, em đã kí hợp đồng với trường hộ sĩ rồi, ít nhất em phải làm trong ngành y tế năm năm, bây giờ còn chưa được một năm nữa."
Thẩm An Quốc đã nghĩ sẵn đường lui cho Lương Hồng Ngọc:
"Bộ đội bên kia cũng thiếu bác sĩ, bây giờ ban chỉ huy cũng đang cố gắng chiêu mộ nhân viên y tế ở lại quân đội, mà trạm y tế này cũng trực thuộc quân đoàn của bọn anh. Nếu em vào quân đội, không những chúng ta có thể gặp mặt thường xuyên, mà ở em không đây, trong thôn cũng không thể đồn thổi về em nữa..."
Lời của Thẩm An Quốc còn chưa dứt, Lương Hồng Ngọc đã phản bác:
"Em không cần. Em không muốn vào bộ đội."
Bây giờ binh đoàn vẫn trong giai đoạn xây dựng, không có phương tiện kĩ thuật, doanh trại đều được dựng tạm, ban đêm gió thổi vù vù, vừa rét vừa lạnh.
Quan trọng nhất là, vào bộ đội rồi sao cô ta còn có thể thu thập giá trị đau khổ của Lương Thanh Nhàn được nữa?
Mấy lần trước, cô ta thu thập được rất nhiều giá trị đau khổ, nhất là cái lần mà cô ta và Cố Hạo Lâm ôm nhau kia là kiếm được nhiều nhất, tận hai mươi điểm.
Từ khi cô ta có hệ thống đến nay, đó là lần cô ta thu thập được nhiều giá trị đau khổ nhất.
Nếu bình thường, hai mươi điểm này cô ta phải thu thập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879286/chuong-657.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.