Điều khiến Thẩm An Quốc không thể chấp nhận là vẻ mặt kinh ngạc và hoảng sợ trên mặt Lương Hồng Ngọc khi vừa nhìn thấy anh ta.
Cô ta đang sợ điều gì?
Thẩm An Quốc thầm nghĩ.
Lương Hồng Ngọc bước vài bước đến trước mặt Thẩm An Quốc: "An Quốc , sao anh lại về thế? Không phải vẫn chưa đến thời điểm nghỉ phép ư?"
Thẩm An Quốc ở gần nhà, một tháng có hai ngày nghỉ, đầu tháng này anh ta vừa mới về nhà xong.
Ánh mắt Thẩm An Quốc đảo một vòng quanh hai người họ, cuối cùng dừng lại trên người Lương Hồng Ngọc. Sự vui mừng của cô ta không giống như đang giả vờ, khiến cho trái tim của Thẩm An Quốc đập thình thịch.
"Trong nhà có chút chuyện, nên anh xin nghỉ về." Thẩm An Quốc trả lời.
Lương Hồng Ngọc nhớ đến sắc mặt của những bà tám trong thôn hôm qua khi cô ta chạy trối chết. Lương Thanh Nhàn đã sớm đoán được sớm muộn gì những lời chỉ trích của cô ta cũng sẽ truyền khắp làng.
Thẩm An Quốc cũng là người trong thôn này, anh ta nghe được cũng không có gì lạ cả.
Nhưng mà Thẩm An Quốc đến đây nhanh như thế, trong lòng Lương Hồng Ngọc vẫn cảm thấy khó chịu.
Nhị Lý Truân là một thôn lớn, trong thôn có không ít người, mà ở niên đại này nhà nào nhà nấy cũng đông con.
Trong những người đàn ông đồng lứa với Lương Hồng Ngọc, chỉ có mỗi Thẩm An Quốc là có dáng dấp tốt nhất.
Diện mạo của anh ta vô cùng phù hợp với thẩm mĩ của niên đại này, làn da ngăm đen,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879285/chuong-656.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.