Từ nhỏ chị ấy đã biết cha mẹ không dễ dàng gì, vừa phải làm việc đồng áng vừa phải lo cho gia đình, nên những tủi thân phải chịu khi ở nhà chị ấy thường tự nuốt xuống bụng, mãi cho đến khi em hai không chịu được nữa mới tố cáo với cha mẹ.
Lần đó, cha mẹ chị ấy và bà nội, còn có bác gái nữa, cãi nhau một trận lớn.
Lương Thanh Cúc nhớ đến những lời cha mẹ chị ấy dặn dò trước khi chị ấy đi lấy chồng.
Họ nói, nếu bị bắt nạt thì đừng chịu đựng, phải phản kháng, nếu không phản kháng được thì về nhà mách họ, họ sẽ không mặc kệ chị ấy.
Lương Thanh Cúc nhận lấy cây gậy, đi từng bước về phía Chu Vĩnh Tân.
Người đàn ông này, nói dễ nghe thì là có tính cách dịu dàng phúc hậu, nói khó nghe chút thì là yếu đuối vô năng.
Trước khi kết hôn, biểu hiện của bà Chu còn có chút giống người, mỗi lần nhìn thấy chị ấy đều sẽ dịu dàng nắm lấy tay chị ấy nói nói cười cười, không chỉ một lần nói với chị ấy bà ta không có con gái, nếu chị ấy gả vào nhà họ Chu, bà ta sẽ đối xử với chị ấy như con gái ruột.
Lương Thanh Cúc tin.
Kết quả vừa kết hôn chưa được ba tháng, khuôn mặt hiền lành ngọt ngào bị bà Chu thu hồi lại, lộ ra bộ mặt tính toán chi li của bà ta.
Sau đó, Chu Vĩnh Tân cũng lộ bộ mặt thật, anh ta là một người đàn ông chỉ nghe lời mẹ, coi lời mẹ anh ta chẳng khác nào thánh chỉ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879262/chuong-633.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.