Lông mày bà Chu dựng ngược lên, nụ cười trên mặt đã không duy trì được nữa:
"Bà thông gia, đó chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Tiểu Ngọc mới bao tuổi cơ chứ, sao chúng tôi có thể để con bé làm việc được? Không phải tôi đang quét rác ở trong phòng đấy ư, bát ăn cơm từ sáng vẫn còn chưa kịp rửa, nên tôi vẫn để trong sân.”
“Chắc thấy tôi không có ở đó nên con bé lấy bát nghịch thôi, nếu mọi người không đến thì tôi vẫn chưa phát hiện ra đâu."
Bà Chu bịa chuyện, cái chuyện mà sai bảo đứa bé chưa được hai tuổi làm việc này, dù có thế nào bà ta cũng không thể nhận.
Nếu bà ta nhận rồi, không đến nửa ngày thì chuyện bà ta ngược đãi trẻ con sẽ bị truyền khắp làng chưa được hai ngày thì mười dặm tám thôn quanh đây cũng đều biết cả.
Bà Chu vẫn còn một đứa con trai mới mười sáu tuổi vẫn chưa kết hôn, nếu có những lời đồn đãi này, còn nhà ai dám gả con gái đến nhà bà ta nữa?
Bà Chu đang bận phản bác chuyện này, nên bà ta cũng không phản đối chuyện Tần Sơn Hoa dạy con gái đánh trả.
Cái chuyện đánh người này, đúng là Chu Vĩnh Tân nhà bà ta không chiếm lý, nhưng bà Chu cũng không cho rằng đó là chuyện lớn gì.
Răng nanh nhiều khi còn cắn vào miệng cơ mà, vợ chồng sống với nhau sao thiếu được vài lần đánh nhau?
Không phải vợ chồng đều là đầu giường đánh nhau cuối giường hòa ư? Có phải chuyện lớn gì đâu?
Thế nên, bà ta cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879261/chuong-632.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.