Đối với những hàng hóa mà Ngu Thanh Nhàn mua về, Miêu Hạ Thu yêu thích không buông tay.
Ngu Thanh Nhàn mua nhiều nên hào phóng chia cho bà một phần.
Lúc này, bà đã lập tức gọi Lạc Hữu Dân dọn sạch một cái kệ hàng ở ngoài cửa, nhân lúc học sinh còn chưa tan học, sắp xếp đồng đồ vật nho nhỏ này lên kệ.
Đến giờ tan học, đám học sinh ngoại trú đều có thói quen ghé vào cửa hàng mua sắm.
Lúc đứng trước kệ hàng tinh phẩm, mọi người đều bất động, người có nhiều tiền tiêu vặt thì lập tức mua toàn bộ những cái mà mình thích, còn người không có nhiều tiền tiêu vặt, cũng sẽ mua trong phạm vi mà mình có thể chi trả.
Từng nhóm học sinh đến rồi lại đi, khiến cho số hàng hóa đã bán được một lượng lớn.
Miêu Hạ Thu nhìn số hàng còn lại mà sửng sốt, cảm thấy vô cùng thần kì.
"Nhàn Nhàn, hình như con có số điện thoại của oogn chủ cửa hàng bán sỉ đó đúng không? Con giúp mẹ nhập thêm một lô hàng nữa với..."
Lời còn chưa dứt, Lạc Tân Vũ đã đi từ bên ngoài vào: Cha mẹ, con muốn ly hôn."
Những lời mà Lạc Tân Vũ nói khiến cho nụ cười trên mặt của Lạc Hữu Dân và Miêu Hạ Thu lập tức tắt ngúm.
Đối với đứa con gái Lạc Tân Vũ này, hai vợ chồng họ thật sự không có cách nào khác cả.
Với cái tính tình này của cô ta, nên đánh cũng đánh rồi, nên mắng cũng mắng rồi, nhưng cô ta có thay đổi không? Một chút cũng không.
"Tiêu Cương bảo sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879205/chuong-576.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.