Ánh mắt của Miêu Hạ Thu lại dừng trên những vật phẩm khác, mỗi món đều vô cùng tinh xảo, khéo léo khiến cho bà động lòng.
"Không đắt đâu ạ. Con lấy số lượng lơn nên mẹ cứ để lại đây một ít mà bán, nếu bán đắt hàng con sẽ bảo ông chủ ở tiệm bên kia gửi đến cho."
Bút và vở đều là những sản phẩm có lượng tiêu thụ lớn nên Ngu Thanh Nhàn lấy số lượng nhiều hơn những sản phẩm còn lại.
Cô cũng tiện tay mua cho cửa hàng của Miêu Hạ Thu một phần luôn.
Miêu Hạ Thu liên tục gật đầu: "Được, nhớ để một phần cho mẹ."
Ngu Thanh Nhàn cầm một chiếc hộp ở dưới đáy đống đồ, đưa cho Lạc Hữu Dân đang thò đầu quan sát ở bên cạnh: "Cha, bút máy này con tặng cho cha."
Tuy rằng Lạc Hữu Dân về hưu rồi, nhưng ông vẫn thường hay cài một chiếc bút máy lên túi áo trước ngực.
Cái bút máy đó được thầy giáo ông tặng cho khi ông vừa bắt đầu đi làm, nhiều năm vậy rồi, vẫn chưa từng bỏ đi, lớp sơn bên ngoài bút máy cũng bị tróc hết cả ra.
Mấy năm nay không phải ông chưa từng mua bút mới, nhưng mà ông dùng bút cũ quen rồi nên lười phải thay đổi.
Ngu Thanh Nhàn có thể nghĩ đến chuyện tặng bút cho Lạc Hữu Dân, Lạc Hữu Dân đã cảm thấy vô cùng vui vẻ rồi, sau khi ông mở hộp ra xem thì lại càng vui vẻ hơn.
Ngu Thanh Nhàn lại mở một cái túi to khác ra, lấy ra hai bộ sản phẩm chăm sóc da. Hai bộ sản phẩm chăm sóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879204/chuong-575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.