Ngay từ khi ba bốn tuổi cô ta đã vô cùng bá đạo rồi, không cho phép bà ôm anh trai, chị gái; nếu bà mua đồ mà không có phần của cô ta, cô ta nhất định sẽ khóc nháo cả ngày.
Bà Lạc chỉ là người dẫn đường cho đứa út, dẫn đường cho ái tính tình ác độc trời sinh của cô ta thôi.
Nhưng người làm mẹ mà, ai mà chấp nhận dược con cái của mình trời sinh đã là kẻ phá hoại đâu?
Miêu Hạ Thu không chấp nhận được, cho nên bà đổ tất cả mọi lỗi lầm lên người bà Lạc.
Ngu Thanh Nhàn không nói lời nào, tính cách cố chấp bá đạo của Lạc Tân Vũ đến mức này, âu cũng là do sự cưng chiều vô lý của bà mà ra cả.
Khi đó mọi người đều còn bé, Lạc Tân Vũ lại là người nhỏ nhất nhà, lại thích khóc quấy.
Vì muốn yên tĩnh nên khi ba anh em họ khắc khẩu, Miêu Hạ Thu đều bắt Lạc Thiên Tần và nguyên thân xin lỗi Lạc Tân Vũ.
Lạc Tân Vũ thích mách lẻo, mỗi lần cô ta mách lẻo, Miêu Hạ Thu lại không phân biệt đen trắng gì mà trách cứ Lạc Thiên Tần và nguyên thân luôn.
Sau này mọi người dần trưởng thành hơn, Miêu Hạ Thu mới dần thay đổi thái độ với ba đứa con.
Miêu Hạ Thu mà một người mẹ tốt, đứa con nào bà cũng yêu thương cả, nhưng đôi khi, bà cũng sẽ phạm vào sai lầm mà tất cả những người làm mẹ đều phạm phải, đôi khi nước chảy cũng đâu yên bình.
Miêu Hạ Thu cũng không trông cậy đứa con gái lớn đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879145/chuong-516.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.