Nhưng mà bà Lạc không hề cảm kích, tuy miệng bà ta thường nói tốt cho con trai và con dâu nhưng trong lòng bà ta lại hận bọn họ.
Năm đó, bà ta chỉ đến chăm sóc ba anh em nhà họ chưa được hai tháng, đã dạy đứa thứ ba - Lạc Tân Vũ thành một kẻ vô ơn.
Bà ta cũng không làm gì cả, chỉ suốt ngày thì thầm bên tai Lạc Tân Vũ rằng Lạc Hữu Dân và Miêu Hạ Thu bất công thế nào.
Bảy tám tuổi là độ tuổi đã có trí nhớ, Lạc Tân Vũ nhớ kỹ những lời đó, mấy năm sau này, mỗi chuyện mà Lạc Hữu Dân và Miêu Hạ Thu làm cô ta đều lý giải theo hướng hai người thiên vị.
Không phải Miêu Hạ Thu và Lạc Hữu Dân không muốn dạy lại cô ta, nhưng muốn dạy một đứa bé hư hỏng thành người tốt đâu phải chuyện dễ?
Vì chuyện này mà Miêu Hạ Thu hoàn toàn lạnh lòng với bà Lạc, Lạc Hữu Dân bị bà quản, đến tiền dưỡng già hàng tháng cũng không gửi cho bà ta nữa, chứ đừng nói đến chuyện đón bà ta lên trấn trên ở, có khác gì nằm mơ đâu.
Vài năm trước, bà Lạc qua đời, bà không thèm đến dự, chỉ có một mình Lạc Hữu Dân lo liệu xử lý. Bà không đi cũng chẳng ai nói gì cả.
Miêu Hạ Thu và Lạc Hữu Dân là yêu đương tự do. Nhà bà chỉ còn mỗi mình bà, lúc trước khi gả cho Lạc Hữu Dân, cũng không phải vì tiền của Lạc Hữu Dân. Khi đó, Lạc Hữu Dân vẫn chỉ là một giáo viên dạy thay, tiền lương một tháng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3879144/chuong-515.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.