"Con biết ạ." Trong lòng Ngu Thanh Nhàn ấm áp, cô cảm thấy được mình thật sự rất may mắn, mỗi một thế giới đều có thể gặp được những người đặc biệt đối xử tốt với cô.
Bác gái Đường sờ đầu của Ngu Thanh Nhàn: "Con sống tốt thì chúng ta đều yên tâm."
-----
Ngồi xe hai tiếng thì cũng đến tỉnh thành. Họ lại tiếp tục bắt xe bus đi từ bến xe tỉnh thành đến nhà ga, đến khi mua phiếu xe lửa xong, ngồi trên xe đã là bảy giờ tối rồi.
Mặt trời vừa mới xuống núi, nắng chiều ở phía chân trời vẫn chưa tan hết.
Tàu chạy loảng xa loảng xoảng suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng đến nhà ga Yến Kinh.
Xuống xe, bác trai Đường và bác gái Đường đều tò mò nhìn xung quanh. Trời ạ, họ sống nhiều năm như thế rồi, mà vẫn chưa đến thủ đô lần nào đâu.
Tên thủ đô trong mỗi thế giới mà Ngu Thành Nhàn xuyên đến cũng không giống nhau, nhưng lịch sử thì lại không khác nhau lắm, phương tiện đi lại trong các thành phố lớn cũng giống đại khái. Trước kia vì việc kinh doanh, cô còn phải thường xuyên đến kinh đô.
Cô dẫn bác trai bái gái lách qua dòng người để rời khỏi nhà ga, hai thiếu niên mặc quân trang màu xanh đứng ở cửa chờ, trong đó có một người căng thẳng nhìn xung quanh, khi nhìn thấy ba người Ngu Thanh Nhàn thì ánh mắt anh ấy sáng rực lên, chạy vội về hướng họ.
Còn một quân nhân khác đứng bên cạnh anh ấy cũng nhanh chóng đuổi kịp bước chân của anh ấy.
"Cha mẹ." Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878991/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.