"Vâng ạ, con thấy năm ngoái khi con dâu của Kiến Đảng ở trong thành phố về, cô ta mặc một cái áo gì mà ba-đờ-xuy được làm bằng vải nỉ ấy, ở tiệm vải hình như cũng có bán. Chút nữa con mua về chúng ta tự mình làm nhé, cái vải đó mà làm quần thì cũng đẹp lắm."
"Được được được. Con cứ xem mà làm, có đủ tiền không?"
"Đủ ạ, đủ ạ." Mấy năm trước thôn cho nhận thầu hai ngọn ngúi ở phía bắc thôn, ngay cả cái hồ nước kia cũng cho thầu luôn.
Cả nhà họ Đường sau khi bàn bạc xong thì nhận thầu hai ngọn núi này, trồng cây hạnh.
Năm nay hạnh cũng được mùa, chất lượng rất tốt, xưởng sản xuất đồ uống trong trấn nhìn thấy thì quyết định mua toàn bộ. Bọn họ không những thu được toàn bộ tiền vốn trước đây về, mà còn lời được không ít đâu.
Hơn nữa trong hồ kia cũng thả không ít cá, một tháng họ sẽ bán đi một lần, phí sinh hoạt cũng đủ dùng.
Chỉ là mua cho cháu gái chút vải làm quần áo mà thôi, bác gái Đường không đau lòng chút nào cả.
Bà cụ Đường nhìn bác gái Đường đi vào thị trấn, còn bà cụ thì chậm rãi bước về nhà.
Con dâu thứ hai của bà cụ không tốt, chuyên gia quấy rối khiến nhà cửa không yên, còn dâu cả thì lại là người phúc hậu, hiếu thuận với hai ông bà cụ già bọn họ, còn dạy dỗ ba đứa con ngay thẳng, chính trực.
Có được đứa con dâu như thế, là may mắn của nhà họ Đường.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878990/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.