Ngu Hưng Gia và Vương Tiểu Hà rất chiều chuộng Ngu Thanh Nhàn, để ông bà biết cô và Tần Kỷ Huy đi xuống sông mò ốc, chưa biết chừng cô lại bị mắng một trận, ngay cả Tần Kỷ Huy cũng bị liên lụy.
"Được, được." Vương Tiểu Hà xách thùng ốc vào phòng bếp.
Tần Kỷ Huy kéo tay Ngu Thanh Nhàn:
"Thanh Nhàn, em không nói cho cô chú biết chuyện anh cầu hôn em à?"
Ngu Thanh Nhàn liếc anh một cái, nhỏ giọng nói:
"Anh ngốc à? Anh cầu hôn em là chuyện của anh, cha mẹ anh còn chưa tới nhà nói chuyện với cha mẹ em đâu. Giờ nói cho cha mẹ biết em đồng ý lời cầu hôn của anh, chắc chắn cha mẹ em không bảo gì em, nhưng anh thì có đấy."
Nhớ tới thái độ của nhạc phụ dành cho mình mấy năm trước, Tần Kỷ Huy rùng mình một cái:
"Hôm nay quay về anh bảo cha mẹ tới xin cưới hỏi."
Ngu Thanh Nhàn hài lòng gật đầu:
"Mau vào phòng đi, chắc cha em sắp về rồi, anh uống chén trà, nói chuyện với ông một lát đi. Em đi ngủ một giấc, trưa nay chưa ngủ chút nào, em có hơi buồn ngủ."
Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Ngu Thanh Nhàn được Vương Tiểu Hà điều chỉnh rất nghiêm khắc, ngày nào cũng ngủ rất sớm, sáng ra bảy giờ đã rời giường, một giờ thì ngủ trưa. Nếu ngày nào không làm được, cả người cô đều khó chịu.
"Đi thôi." Tần Kỷ Huy vào nhà chính, Ngu Thanh Nhàn vào chái phòng.
Chưa được một lúc, Ngu Hưng Gia đã về, ông vừa chơi một ván cờ rất sảng khoái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878939/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.