"Cô Ngu Thanh Nhàn, xin hãy gả cho tôi." Tần Kỷ Huy nói với vẻ mặt trịnh trọng, giọng nói rất khí phách.
Đám người Tiểu Triệu đằng sau anh lập tức đung đưa hoành phi "xin em hãy gả cho anh", bắt đầu hô ầm lên. Tiếng hô của họ rất có nhịp điệu, trong chốc lát, những người vây xem cũng bắt đầu hòa nhịp hô lớn mấy chữ "gả cho anh ấy đi".
Trong tiếng hô lớn của mọi người, Ngu Thanh Nhàn mỉm cười, đưa tay nhận lấy chiếc nhẫn trong hộp, đeo lên ngón tay áp út của mình.
Tần Kỷ Huy vui mừng đứng phắt dậy, không kiềm chế nổi ôm chầm lấy cô vào lòng.
Đám người vây xem hét ầm lên, sau đó đổi thành tiếng vỗ tay vang dội.
Tần Kỷ Huy hơi lấy lại bình tĩnh, kéo tay Ngu Thanh Nhàn chạy ra ngoài đường.
Xe của anh ấy đang đỗ ở ven đường, hai người lên xe. Đám người Tiểu Triệu cũng đuổi tới.
Tần Kỷ Huy khởi động xe, lái đi, để đám người Tiểu Triệu ra sức đuổi theo đằng sau.
Ngu Thanh Nhàn nhìn kính chiếu hậu, hỏi:
"Không đợi họ hả?"
Sau khi cầu hôn cần làm việc gì, Tần Kỷ Huy đã sớm lên kế hoạch.
Anh nói với vẻ không quan tâm:
"Không cần để ý đến họ, anh đã nói hết lịch trình hôm nay cho Tiểu Triệu rồi, đám người Tiểu Triệu cũng lái xe tới, lát nữa họ tự lái xe về."
Ngu Thanh Nhàn yên tâm, đưa ánh mắt ra cảnh sắc đang lướt nhanh qua cửa ô tô ở bên ngoài.
Tần Kỷ Huy đưa Ngu Thanh Nhàn đến một bờ một nhánh sông của Dực Giang.
Tháng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878938/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.