Sáng sớm hôm sau, Lâm Hoa Sen và Hoàng Tiểu Phân làm đồ cột tóc ở nhà, tiếng máy may kêu lạch cạch, trong khi Ngu Thanh Nhàn đến căn nhà sát mặt đường.
Căn nhà đó nằm độc lập với nơi cô đang ở, khi mở cửa vào là một căn phòng nhỏ rộng hai mươi mét vuông.
Theo lãnh đạo công an, trước giải phóng đã cho người khác thuê để kinh doanh, sau này không cho kinh doanh nữa và để trống căn nhà này, vài năm trước cho người thuê ở, rồi sau này người ta không ở nữa và tiếp tục để trống nó.
Căn phòng đầy bụi, bức tường loang lổ kinh khủng, dưới đất còn có rác. Vị trí rất tốt, sát bên là đồn công an, trước mặt là đường cái, rất an toàn. Ngu Thanh Nhàn hài lòng lắm.
Cô khóa cửa đi về, đúng lúc bắt gặp Tần Kỷ Huy từ đồn công an đi ra.
Tần Kỷ Huy gọi với Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn dừng bước đợi anh ấy, Tần Kỷ Huy tăng tốc.
“Cô Hạ, xin thứ lỗi cho sự bao đồng của tôi, lần trước tôi nghe được cô nói chuyện với mẹ nuôi, tôi tìm kiếm cha mẹ ruột của cô và đã có tin tức.”
"Bọn họ bị chuyển xuống binh đoàn ở Tân Cương, sức khỏe của cha cô không tốt lắm, nghe nói ông ấy sẽ không qua khỏi mùa đông này."
"Mẹ cô khi biết cô đang tìm họ thì rất kinh ngạc, hơn nữa theo tôi điều tra được, cha mẹ ruột của cô còn tưởng cô đã chết."
Ngu Thanh Nhàn kinh ngạc, cô luôn nghĩ cha mẹ ruột của nguyên thân đã nhiều năm không đến tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878883/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.