Chúc Uyển Uyển lấy đồ đi vào phòng thay, bước ra cô bé ‘trình diễn’ vài vòng trước mặt mọi người: "Thế nào? Trông có đẹp không?"
“Đẹp, đẹp lắm, xuất sắc luôn.”
Chúc Uyển Uyển trong chiếc sơ mi trắng, rất hợp với áo khoác jacket màu kaki, Ngu Thanh Nhàn thêm những nếp may rất đẹp cho chiếc quần, che đi phần xương hông hơi to của cô bé, khiến cho đôi chân của cô bé trông thon và dài thấy rõ.
Không có cô gái nào không yêu cái đẹp, ánh mắt của Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen nhìn bộ đồ trên tay càng thêm thích thú.
Điều mà Chúc Uyển Uyển tiếc nuối nhất bây giờ là nhà của Ngu Thanh Nhàn không có gương: "Chị Thanh Nhàn, em về soi gương đã, lát nữa em quay lại.”
Chúc Uyển Uyển lại chạy lạch bạch về nhà.
Bà nội Tần đang định gọi cô bé về ăn cơm, thấy cô bé về liền đảo mắt” “Về muộn thế? Mai mốt phải về đúng bữa đấy! Mấy đứa Thanh Nhàn cũng khó khăn, ba đứa nó ăn được bữa no cũng không dễ, có thêm cháu còn phải chừa cơm cho cháu, họ ăn không đủ thì sao đây?”
Chúc Uyển Uyển bước từng bước tới trước mặt bà nội Tần: "Cháu biết rồi, ngoại à, ngoại không phát hiện cháu có gì khác sao?"
Bà nội Tần nhìn kỹ lại rồi nói: "Cháu mua quần áo mới à? Mua ở đâu vậy? Đẹp lắm.”
Chúc Uyển Uyển cười đáp: “Cháu không mua, là chị Thanh Nhàn may cho. Ngoại thấy sao, đẹp không? Cửa hàng bách hóa cũng đâu chẳng có kiểu dáng thế này!”
Bà nội Tần kêu Chúc Uyển Uyển quay vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878882/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.