Tại tòa, Cát Minh Chí thẳng thừng thú nhận tội ác của mình, Lý Lệ Lệ trong lúc tinh thần còn tỉnh táo lại sống c.h.ế.t không nhận, cũng vô ích thôi, lời thú nhận hôm ấy của bà ta có đông đảo người nghe thấy, nhiều nhân chứng lắm.
“Thế nào?” Hoàng Tiểu Phân sốt sắng hỏi.
“Kết án mười năm, Lý Lệ Lệ cũng mười năm. Ông bà nội thì năm năm.” Yến Ninh không có cảm xúc mấy.
Hoàng Tiểu Phân chợt đỏ mắt: "Mười năm thôi sao. Cuộc đời của một cô gái chỉ đáng giá mười năm." Theo cô ấy, bọn buôn người phải bị đày xuống địa ngục chịu thiên đao vạn quả.
Lâm Hoa Sen cũng dừng tay.
Ngu Thanh Nhàn thấy mức phạt dành cho những kẻ buôn người và mua bán người quá thấp, nhưng làm được gì đây?
Nghĩ đến bản án tối đa của Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc cũng là mười năm, tâm trạng của cô cũng trở nên chán chường.
Đời này của cô không vấn đề gì, nhưng kiếp trước của nguyên thân thì sao? Cô ấy đã chết.
Còn Yến Ninh? Cô ấy phát điên. Đầu óc trở nên điên loạn mà Thường Đại Hữu cũng chẳng chịu buông tha.
Những người còn lại thì sao? Đều bị mắc kẹt trên sơn thôn ấy cả đời.
Lý do nạn buôn người hoành hành như vậy là mức phạt của pháp luật dành cho những kẻ buôn người quá nhẹ, còn lợi nhuận từ việc buôn người mang lại quá lớn nên rất nhiều người bí quá hóa liều, dù sao cũng không bị phán tội chết, cùng lắm chỉ mất tự do vài năm thôi, sợ đách gì?
Không phải ai cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878863/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.