Hai anh em vào phòng rồi đóng cửa lại. Hạ Văn Tĩnh cũng rời đi dưới ánh mắt xem kịch vui của lễ tân khách sạn, khóc thút tha thút thít đi vào căn phòng được cấp cho cô ta.
Hạ Văn Tĩnh nằm trên giường khóc rống lên.
Cô ta chưa từng cảm thấy khó khăn thế này. Cô ta nghĩ đến anh trai chị dâu đối xử với cô ta không có chút khách khí nào, lại nghĩ đến thái độ của người thương qua loa có lệ thì càng khóc đau lòng hơn. Sau khi khóc mệt rồi, cô ra lập tức chìm vào giấc ngủ.
Hạ Văn Tĩnh biết mình lại đang nằm mơ. Trong mơ cô ta thường thấy bản thân mình biến thành Hạ Thanh Nhàn, bị bắt đến nhà họ Thường. Lần này cô ta mơ thấy buổi tối hôm mình và Thường Bảo Căn động phòng.
Cô ta ngồi trong căn phòng nhỏ mà Hạ Thanh Nhàn vẫn thường sống, cô ta rất sợ hãi, di chuyển cái bàn trong phòng, rồi cả tủ đến chặn cửa phòng, sau đó trốn dưỡi gầm giường.
Nhưng Hạ Văn Tĩnh cũng biết làm vậy là vô ích thôi, bởi vì cô ta đã trải qua giấc mộng này nhiều lần lắm rồi.
Đợi chút nữa thôi Thường Bảo Căn sẽ từ bên ngoài tiến vào lôi cô ta ra khỏi gầm giường, không nói hai lời đã cho cô ta một cái tát. Nếu cô ta tiếp tục phản kháng, Thường Bảo Căn sẽ đánh cô ta thêm một hai quyền nữa.
Sau đó cô ta sẽ phải trải qua một loạt tra tấn sống không bằng chết, chờ Thường Bảo Căn mệt mỏi thiếp đi rồi mà cô ta vẫn chưa thể tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878862/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.