Cha mẹ Hoàng Tiểu Phân đều là người thành thật, bây giờ nhà họ đã chia nhà rồi, hai ông bà già đi theo nhà đứa con lớn nhất.
Tính tình con dâu cả khá mạnh mẽ, hai cụ đều phải nhìn sắc mặt cô ta mà sống, ngày qua ngày vốn đã khó khăn rồi.
Chắc chắn Hoàng Tiểu Phân về cũng không thể ở lại đó được, lúc đó chắc chắn con dâu cả sẽ bới móc cô ta.
Hơn nữa, cô ta bị bắt cóc nhiềm năm như thế, con cũng có luôn rồi, cho dù là vì đứa bé thì cô ta cũng nên sống cùng người đàn ông đó mới phải.
Còn chuyện bị đánh á, trong suy nghĩ của mẹ Hoàng Tiểu Phân, từ xưa đến nay có người đàn ông nào mà không đánh phụ nữ đâu, chỉ cần kiên nhẫn một chút, chờ đến khi người đàn ông lớn tuổi rồi sẽ không đánh được nữa, cũng giống như cha Hoàng Tiểu Phân hiện tại vậy.
Tình huống trong nhà Lâm Hoa Sen cũng giống nhà Hoàng Tiểu Phân.
Cúp điện thoại, mấy người phụ nữ còn lại không ai còn chút cảm giác vui sướng sau khi đã liên lạc với người nhà nữa.
Hoàng Tiểu Phân thấy vẻ mặt của mấy người họ, cười nói: "Sao mấy người lại có vẻ mặt này rồi? Cha mẹ tôi là người thế nào, nhiều năm như vậy tôi đã sớm nhìn rõ rồi. Tôi không đau lòng đâu, chỉ là có chút thất vọng thôi."
Lâm Hoa Sen cũng an ủi họ: "Được rồi được rồi, mấy người cất vẻ mặt kia đi, cứ làm như chúng tôi đáng thương lắm ấy."
"Khi bỏ trốn tôi cũng dự đoán được tình huống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878841/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.