“Bí thư chi bộ thôn cảm thấy cô ta coi thường mặt mũi của ông ta, nên bắt cô ta về rồi dùng gối đầu bịt c.h.ế.t cô ta, sau khi hoàn tiền thì ông ta chôn người ở sau hậu viện nhà mình. Nếu không, các người cho rằng vì sao tôi lại thuận theo chúng như thế?"
Lô Tú Mẫn đã chứng kiến hiện trường g.i.ế.c người, chị ta bị dọa vỡ mật, thậm chí vài năm sau đó mà ngủ vẫn mơ thấy ác mộng.
Bà nội Tần vẫn chưa đi, sau khi nghe xong lời của Lô Tú Mẫn thì cực kỳ hoảng sợ. Sắc mặt của Chúc Uyển Uyển cũng trắng bệch.
Những kiến thức về phòng chống bắt cóc của cô ta đều do cậu cô ta dạy, sau khi gặp được bọn bắt cóc, cô ta trở tay bán ngược lại bọn buôn người khiến cho cô ta đắc ý, cảm thấy đám buôn người cũng chỉ đến vậy mà thôi, cậu cô ta cứ sắp xếp chỗ này lại sắp xếp chỗ kia, cứ thích làm quá vấn đề lên.
Mãi cho đến bây giờ, Chúc Uyển Uyển mới cảm nhận được nguy hiểm, bọn buôn người thật sự dám g.i.ế.c người.
Đám người Yến Ninh cũng lộ ra biểu cảm gặp mau, tuy họ bị đánh nhưng vẫn giữ được cái mạng. Ngu Thanh Nhàn thu hết biểu cảm của họ vào mắt, trong lòng không hiểu đang cảm giác gì.
Mấy cô không nên cảm thấy may mắn như thế đâu, tổ chức buôn người này căn bản không nên tồn tại mới đúng chứ.
Bà nội Tần đi đến trước mặt Lô Tú Mẫn: "Hôm qua cháu đã kể chuyện này cho cảnh sát chưa?"
Vẻ mặt Lô Tú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-an-hai-xuyen-thanh-phao-hoi/3878840/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.