Nhưng sau này, cũng có lúc cha mẹ phải lui về sau... Huống hồ, Tần gia có quan hệ với cả hai giới quân sự và chính trị, nếu con cứ trở về như vậy, khó có thể đảm bảo con sẽ không bị chê cười, ngay cả Phó Lê cũng thế, con bé đi theo con sẽ gặp rắc rối. Con đi bộ đội ba tháng đi, cho bọn họ nhìn thấy bản lĩnh của con, để lấp kín miệng bọn họ lại."
Suy nghĩ của Tần Cùng Hoa, Lăng Nghị đương nhiên hiểu rõ.
Cửa hàng thịt trên huyện của anh buôn bán tốt như vậy, lại có thể trực tiếp nhập hàng từ xưởng chế biến thịt... Tất cả là vì Bạch Vi đang đảm đương xưởng chế biến thịt.
Anh hiểu rõ đạo lý này hơn bất kỳ ai khác.
Hơn nữa, anh không thể để cho cuộc sống yên ổn của Phó Lê bị bao phủ bởi một tầng bóng ma, không thể để sau khi cô trở về tỉnh với anh còn phải đối mặt với ánh mắt phán xét của người khác.
Lăng Nghị thở dài: "Nếu em cũng đã đồng ý, ngày hôm sau anh sẽ rời đi."
Vốn dĩ Phó Lê còn cảm thấy để Lăng Nghị đi bộ đội rất tốt, đỡ phải hoang phí một thân bản lĩnh của anh, nhưng sau khi cô nghe được lời này, Phó Lê không khỏi bối rối: "Nhanh vậy sao?"
Lăng Nghị gục mặt xuống: "Ừ, đây là do anh đã xin với cha một ngày. Nếu không, có thể đêm nay em đã không thấy được anh."
Nhanh như vậy Lăng Nghị đã phải đi, Phó Lê luyến tiếc anh, cô cúi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730377/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.