Những người trong thôn không quan tâm thái độ của ông, vẫn sôi nổi thảo luận, sau một lát lại hỏi Phó Quý: "Này, con gái và con rể tương lai của ông làm ăn tốt như vậy, mắt nhìn cũng biết kiếm được rất nhiều tiền, vậy mà lại chưa mua đồ cho cha vợ, hiếu thuận ông hả?"
Phó Quý:....
Phó Quý rất muốn nói hiếu thuận con khi.
Nhưng dù sao ông không đánh nổi người kia, cho nên vẫn không nói lời nào.
Dường như những người trong thôn đã biết ẩn khuất bên trong, bọn họ vừa thấy mặt ông đen như đáy nồi, lập tức cười ha ha.
Phó Quý bị cười đến không nhịn được nữa, ông không ở sân đập lúa phơi nắng mà hùng hổ đi về nhà.
Vừa đến nhà, Phó Quý đã nhìn thấy Phó Đào ngồi trong sân bốc hạch đào ăn, ông liền giận sôi máu, lạnh giọng mắng: "Ăn ăn ăn, mày chỉ biết ăn thôi hả! Ông đây nuôi mày đúng là phí công, chúng mày đều là một đám vong ân bội nghĩa."
Phó Đào trợn mắt: "Cha giận chó đánh mèo lên con làm gì, có giỏi thì đi rống Phó Lê đi chứ... Chị ta còn đang nằm ở trong nhà kìa."
Phó Đào giơ tay chỉ vào nơi Phó Lê ở.
Hơi thở Phó Quý nặng nề, ông nhảy dựng lên đá văng mâm hạch đào của Phó Đào, cuối cùng vẫn không dám đi tìm Phó Lê.
Phó Đào nhìn hạch đào đã bị đá văng, cô ta tức giận đến đỏ mắt. Nhưng cô ta không có sức lực to lớn giống như Phó Lê, cho nên không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730342/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.