Mở đầu câu chuyện xưa của Phó Lê đúng là rất tục, nhưng Nghị vẫn không sao ca mà lắng nghe, ánh mắt anh thăm dò trên gương mặt đỏ ửng của cô, lúc cô kể có hơi gập ghềnh, môi trên và môi dưới chạm vào nhau, từ ngữ nhẹ nhàng bay ra khỏi đôi môi ấy.
Thời gian Phó Lê tạm dừng kể chuyện xưa ngày càng dài, cô xấu hổ đến đỏ hết cả tai.
Lăng Nghị càng nghe càng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm, anh chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt dần trở nên sâu xa.
Bỗng nhiên, anh cười nhẹ một tiếng: "Em biết mình đang nói cái gì không?”
Vốn dĩ Phó Lê đã cảm thấy xấu hổ, giờ bị anh nói như vậy cô càng xấu hổ đến mức cả người như bị thiêu cháy, lúng ta lúng túng không nói lời nào, Phó Lê nhẹ cúi xuống dưới.
Lăng Nghị thấy cô gật đầu, anh chỉ cảm thấy một ngọn lửa dục vọng bốc lên trong lòng, Lăng Nghị cắn răng, thấp giọng nói: "Cố ý câu dẫn anh, hửm?”
Phó Lê hoảng loạn lắc đầu, đều là do cái đầu óc đen tối của hệ thống hại cô.
Hai tay Lăng Nghị nắm lấy bả vai Phó Lê, anh nhìn vào mắt cô, mê hoặc nói: "Tiếp tục kể đi, sau đó thế nào?"
Phó Lê bị anh nhìn bằng ánh mắt ấy, vừa thâm thúy vừa giống như có một mạch nước ngầm đang chuyển động, cả người cô đều bị anh nhìn cho nhũn ra.
Cô theo bản năng kể tiếp chỗ mình dừng lại vừa nấy, từ ngữ trần trụi phát ra từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730341/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.