Dừng một chút, Lăng Nghị lại nói tiếp: "Nếu như bây giờ em còn chưa nghĩ kỹ, anh có thể chờ em. Nhưng mà đừng lại nói mấy câu như sẽ gả cho người khác có biết không?”
Giọng nói Lăng Nghị trong gió bắc của núi rừng vừa kiên quyết vừa nghiêm túc.
Thấp thoáng, dường như Phó Lê cảm thấy mình đã nhìn thấy một ít sự thật ở kiếp trước.
Cô nhớ rõ, ngày đó sau khi bị Trân Viễn vớt từ dưới sông lên rồi chiếm tiện nghi, lúc đó có rất nhiều người tới xem trò vui, trong đó có người hỏi cô một câu: Có phải cô có chuyện gì oan ức không, có thể nói ra để mọi người làm chủ cho cô.
Lúc ấy lòng cô toàn là đau buồn và phẫn nộ, chỉ lo khóc lóc, một câu cũng không thể nói, cô hận không thể biến mình thành một con bọ rồi biến mất trước mặt mọi người, làm gì mà còn tâm trí để giải thích chứ.
Người kia cho rằng cô cam chịu lời nói của Phó Đào và Trần Viễn nên không nói nữa, ánh mắt của đối phương nặng nề nhìn cô.
Người kia là... Lăng Nghị.
Nếu như ngày đó cô nói ra, cô phản kháng, có phải anh sẽ...
Phó Lê cảm thấy trái tim mình giống như bị người ta nhéo một cái, vừa đau vừa căng.
Cô nhịn không được khóc thành tiếng.
Khóc đến mức thở hổn hển.
Lăng Nghị bối rối, anh nghĩ cô bị giọng điệu của mình dọa sợ, vội vàng giải thích: "Lê Tử đừng khóc, anh không có ý trách em... Anh... Anh cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730301/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.