Chính anh cũng không rõ, từ khi nào mà trong tâm trí anh đều là cô gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện này, cả ngày chỉ biết vùi đầu làm việc, còn hay ngại ngùng trốn sau mông nhóm nữ thanh niên tri thức.
Lăng Nghị nhìn cô từ lúc ngây ngô non nớt đến lúc dáng vẻ xinh xắn duyên dáng như hiện tại, cô ngoan ngoãn ngây ngốc trong ngực anh, ngón tay sờ soạng trên đùi anh.
Lăng Nghị hít sâu một hơi, nếu còn nghĩ nữa, anh sẽ lập tức biến thành cầm thú mất.
Phó Lê ngơ ngác dựa vào ngực Lăng Nghị, trong đầu sớm đã không quan tâm đến nhiệm vụ, giờ cô chỉ cảm thấy thật hoang đường, tim đập nhanh và tràn đầy tiếc nuối.
Tiếc nuối đời trước cô gả sai người, tiếc nuối anh lặng thầm bảo vệ cô, tiếc nuối kết cục của anh là ngồi tù.
Phó Lê nắm lấy vạt áo Lăng Nghị, làm cho cổ áo anh càng thêm mở rộng, cô hỏi: "Nếu em ga cho người khác thì anh phải làm sao bây giờ?”
Trong nháy mắt, ánh mắt Lăng Nghị trở nên hung ác, anh hung hăng xoa đầu cô, cắn răng nói: "Đã như vậy với anh sao có thể ga cho người khác?"
Anh kéo tay Phó Lê xuống, đầu lưỡi đảo qua hàm răng, đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia gian tà: "Trừ anh ra, ai em cũng không thể gả."
Phó Lê đơ mặt, từ lòng bàn tay đến khuôn mặt đều nóng bừng. Ánh mắt cô mềm nhũn nhìn Lăng Nghị, theo bản năng muốn giải thích.
"Lăng Nghị, cậu ở đâu? Sao có nhiều âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730300/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.