Lúc Phó Lê về nhà, thoải mái cởi khăn quang cổ mới của mình ra, cô còn mang theo những thứ mà Lăng Nghị đưa, còn có thuốc bột mà anh cho, băng gạc, đường...
Vừa vào cửa, đã đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Vương Phân Ni, bà lắp bắp nói: "Này, đây là... của thằng vô công rồi nghề kia cho con?”
Vương Phân Ni bị cái suy đoán này khiến cho hoảng sợ, sợ hãi nói: "Lê Tử à... con đừng, đừng nhận đồ của nó, nhận mấy thứ đồ không rõ này, con sao có thể thoát thân được chứ?"
Đồ của Lăng Nghị có thể nhận ư?
Nhận đồ của nó nếu trở mặt, chẳng phải người nọ sẽ đánh đến cửa à.
Sắc mặt Vương Phân Ni cực kì khó coi, tay không ngừng run... không được, phải nhanh chóng đến thương lượng chuyện này cùng với cha nó.
Phó Lê không quan tâm Vương Phân Ni sợ hãi, cô cầm thẳng đồ vào nhà, từ sau khi Phó Đào đến phòng cha mẹ cô ngủ, cô liền ném hết tất cả đồ của cô ta ra ngoài, bây giờ căn phòng này đều là đồ của cô, đơn sơ lại sạch sẽ.
Đặt thứ tốt xuống, Phó Lê gọi hệ thống ra, bây giờ cô có một trăm tích phân, có thể đổi được hai cơ hội rút thăm trúng thưởng.
"Hệ thống, tao muốn rút thăm trúng thưởng!"
"Được, mở ra hai phần thưởng rút thăm."
Cái hộp phần thưởng quen thuộc xuất hiện, chỉ là cái này so với phần thưởng bình thường càng huy hoàng hơn, trên hộp thậm chí còn khảm viền vàng, nhìn có vẻ quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730294/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.