Thậm chí bà Trân còn uy hiếp Trần Viễn là nếu hắn ta cương quyết đuổi người thì bà ta sẽ thắt cổ, không thì sẽ nhảy sông tự vấn.
Suy cho cùng đây cũng là người mẹ duy nhất của hắn ta, Trần Viễn đành phải thỏa hiệp.
Từ sau đó sắc mặt hắn ta liền xám trắng, trên đôi mắt như đề phòng cướp mà nhìn chằm chằm Diêu Mộng...
Quả phụ này, trước đây hai năm lúc hắn ta còn khỏe mạnh không ít lần ngủ với cô ta, ở trên người cô ta tốn không ít tiền, cô ta dau môi một cái hắn ta liên biết cô ta suy nghĩ gì trong đầu.
Đơn giản chính là lấy thân phận vợ của người khác để làm giá với mấy lão già dê, đề cao giá trị con người thôi.
Trân Viễn hận đến nghiến răng, nhưng lại e ngại bà Trần nên không thể làm cái gì, đành phải như con rắn độc nhìn chằm chằm Diêu Mộng.
Diêu Mộng mặc quân áo mới, hắn ta sẽ lấy kéo cắt rách, không cho cô ta ra cửa.
Diêu Mộng chải đầu, hắn ta sẽ phá hư lược của cô ta, để đầu tóc cô ta rối tung.
Cả ngày lẫn đêm Trần Viễn đều không ngủ được, chỉ nhìn chằm chằm Diêu Mộng, phòng ngừa cô ta đội nón xanh chính mình, nhìn chằm chằm đến cuối cùng hai con mắt ố vàng, đáy mắt màu xanh, cả người như già đi mười tuổi.
Con người... luôn có lúc sức lực hao mòn đến không còn.
Có ngày giữa trưa Trần Viễn ăn cơm xong, hắn ta ngủ gật dựa lên trên bàn cơm mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730293/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.